a mươi có nhiều hoạt động nhất, ngày cuối cùng trong năm mà, phải ăn bữa cơm đoàn viên, phải đốt pháo, thay quần áo mới, đón giao thừa, dán câu đối xuân……” Lanka:“Cái này tôi biết! Câu đối xuân! Hừ hừ hừ ~ kết tinh trí tuệ chữ Hán, đánh giá trình độ sử dụng ngôn ngữ!” Đại Bàn:“Lanka, cô muốn ám chỉ chúng tôi nên viết câu đối xuân cho cô sao?” Lanka xoay người nhanh nhẹn lấy ra một cuốn giấy đỏ:“Không phải ám chỉ, tôi đã viết xong rồi, chỉ muốn khoe thôi!” “……”Đại Bàn bắt đầu cảm thấy có đôi khi sự thẳng thắn của người Sange thật đáng yêu, nhận lấy cuộn giấy mở ra xem, chỉ thấy…… (1)Vế trên: Thuồng luồng vung đuôi lật sông yên biển. Vế dưới: Mãnh long thét dài giương cánh che trời Hoành Phi: Đều ăn cả. Đại Bàn:“……” ? Mồng một? Chúc tết Đại Bàn:“Mồng một phải về quê thăm nhà người thân, chúc tết cho nhau, trẻ em sẽ dập đầu người lớn trong nhà chúc may mắn, sau đó người lớn sẽ lì xì. Trong bao đỏ bình thường có bỏ một ít tiền, gọi là ‘Tiền mừng tuổi’. Kỳ thật trong tập tục này quan trọng là bao lì xì đỏ đại biểu cho may mắn, tiền bên trong chỉ là thứ yếu. Nhưng hiện tại mọi người rõ ràng đều coi trọng số tiền trong bao lì xì hơn, về phần bao lì xì bên ngoài có màu gì, đã không còn ai để ý ……” Thân vương Giovanni:“Có thể lý giải được, so với may mắn không có giá trị lưu thông thật sự, đương nhiên là tiền có thể mang đến lợi ích thực tế được hoan nghênh hơn rồi, người Địa Cầu rất thực dụng.” Đại Bàn:“Đúng vậy. Nhưng chính vì sự chuyển biến này, bao lì xì đã trở thành chuyện đau đầu nhất cuối năm giữa những người thân thích. Nên cho ai, cho bao nhiêu, cho ai là đáp lễ, cho ai là lấy lòng, cho ai là vì sĩ diện…… Trình tự suy tính này tuy rằng phức tạp nhưng dù sao cũng còn thuộc lao động trí óc, chiến tranh chân chính là vào thời khắc lì xì! Vừa nói nhất định phải cho vừa nói nhất định không cần, miệng nói muốn nhưng trong lòng vạn phần luyến tiếc thật sự không muốn, nói không cần nhưng vừa nắm lấy sẽ không chịu buông tay kỳ thật rất muốn, nhưng lại nhất định phải chối từ để mọi người xem. Vì thế hai bên anh theo tôi đuổi, đẩy tới đẩy lui, từ trong phòng chiến đấu đến ngoài phòng, có khi cha mẹ cũng phải ra trận, thể lực không tốt chẳng biết có chống đỡ qua nổi mồng một hay không……” Chúng quỷ:“Địa Cầu thật đáng sợ……” ? Mồng hai? Về nhà mẹ đẻ Đại Bàn:“Con gái gả ra ngoài vào ngày hôm sau phải dẫn chồng và con trở về nhà mẹ đẻ của mình chúc tết cha mẹ, không cần mang nhiều quà lắm, hơn nữa nhất định phải trở về nhà chồng trước giữa trưa.” Ventrue:“Nhà mẹ đẻ là cái gì? Nhà chồng là cái gì?” Đại Bàn:“Nhà mẹ đẻ chính là nhà cha mẹ của người vợ, nhà chồng chính là nhà cha mẹ người chồng. Đừng hỏi tôi vợ chồng là cái gì, tôi đã giải thích cho ngài cái gì gọi là vợ chồng rồi.” Ventrue gật đầu:“Ừ, bạn trên giường hợp pháp thôi ~” Đại Bàn, quay đầu!“Không thể đánh anh ta, mình phải nhịn, mình phải nhịn, kỳ thật về mặt lý luận anh ta nói đúng, nói đúng……” Lanka, lặng lẽ nói với người bên cạnh:“Nếu tộc chúng ta có tục lệ này, nửa đêm trước mồng hai phải chặt ngài Ventrue ra từng khúc bé tí tẹo mới đủ dùng……” Quản gia Silly :“Suỵt, cô biết nhiều quá đấy……” ? Mồng ba? Con chuột lấy vợ Đại Bàn:“Truyền thuyết nói rằng ngày này là ngày con chuột cưới vợ, cho nên con người phải tắt đèn đi ngủ sớm, đừng quấy nhiễu hôn lễ của loài chuột.” Ventrue:“Nếu quấy nhiễu thì thế nào?” Đại Bàn:“Nghe nói từng có một người buổi tối không ngủ được sau đó nhìn thấy chuột lấy vợ, hừng đông ngày hôm sau đã biến thành một đống xương trắng, trên xương cốt là những dấu răng thật nhỏ……” Chúng quỷ, kinh hãi, lùi lại!“Thật, thật sao?” Đại Bàn:“Không, tôi bịa chuyện . Kỳ thật tập tục này đại khái là bởi vì từ đêm ba mươi đến mồng ba, mỗi ngày mọi người đều đánh bài thức đêm chơi đùa cũng mệt mỏi rồi, nên đi ngủ sớm một chút mà thôi.” Chúng quỷ:“……” ? Mồng bốn? Đón Ông táo Đại Bàn:“ Táo quân lúc trước đi thiên đình họp đã trở lại, mọi nhà vì hoan nghênh ông ấy, liền làm bánh xuân(2), xào sáu món, cuốn bánh ăn.” Giovanni:“Đợi chút, vì sao con người cuốn bánh ăn lại là nghênh đón thần tiên? Táo quân được cái gì?” Đại Bàn:“Ặc…… Ông ấy có thể nhìn mọi người ăn?” Chúng quỷ :“= =……” Giovanni:“Thôi đi! Đúng là loại nghề nghiệp chẳng có gì béo bở.” Khách mời Táo quân bay qua:“Rất quá đáng…… Để ta nói Ngọc đế sang năm phải tăng lương cho ta!” Khách mời Ngọc đế xỉa răng:“Ngươi nói gì? Gió lớn quá ta nghe không rõ……” ? Mồng bảy? Ăn mì Đại Bàn:“Mồng bảy là ‘ngày bảy tháng giêng’, tức là ‘ngày thất sát’, không nên ra ngoài. Ngày đó mỗi nhà đều đã ăn mỳ sới, hàm ý là cột chân các em nhỏ, để bọn nó không bị quỷ mang đi, sống thật lâu.” Ventrue:“Hừ, sống lâu thì tốt lắm sao? Ăn mỳ sợi sẽ sống thọ sao?” Đại Bàn:“Đương nhiên là chưa chắc, người ăn mỳ nghẹn chết cũng có, nhưng có ước mơ thì luôn là điều tốt.” Ventrue:“Ước mơ của con người thật nhàm chán.” Lanka:“Nghe nói đối với con người có năng lực hạn chế, ước mơ có thể tạo ra tác dụng trấn an tâm lý. Dưới trạng thái tâm lý yên ổn, con người cũng dễ dàng đạt được thành công hơn, hoặc là thỏa mãn với thành công hiện có.” Brujah:“So với ước mơ không thực tế, không bằng bắt đầu lập một mục tiêu thiết thực có thể đạt được vào năm mới. Thành công của đời người hẳn là phải xuất phát từ việc sử dụng thời gian một cách hữu hiệu!” Đại Bàn nhìn xa xăm…… “Mẹ, con ở vũ trụ lại nghe được toạ đàm thành công của Carnegie***……” (***Dale Carnegie: sinh ngày 24 tháng 11, 1888, mất ngày 1 tháng 11, 1955; là một nhà văn, một diễn thuyết gia nổi tiếng của Mỹ. Ông đã tổ chức những khóa đào tạo rất thành công về phát triển bản thân, nghệ thuật bán hàng, nói chuyện trước công chúng, kỹ năng giao tiếp…) Chúng quỷ:“Mừng xuân mới Địa Cầu, sang vũ trụ hài hòa!” ? Mồng tám? Rải thóc Đại Bàn:“Theo truyền thuyết mồng tám là sinh nhật hạt thóc, cho nên ngày đó phải ở nhà rải thóc cầu nguyện năm sau thu hoạch được mùa. Nhưng trên thực tế, hiện tại nông dân càng ngày càng ít, mồng tám đối với chúng tôi mà nói chẳng qua chỉ có ý nghĩa kỳ nghỉ đông chấm dứt mọi người trở về những ngày đau khổ chịu đựng, đi làm đến trường mà thôi. Đồng thời cũng có nghĩa vận tải ngày xuân rất căng thẳng, vé xe lửa khó mua, tình hình giao thông chật chội……” Lanka, nhỏ giọng:“Dường như nó tràn ngập oán niệm với ngày này……” Silly, nghi hoặc:“Vận tải ngày xuân là cái gì?” Lanka:“Suỵt, đừng hỏi, theo truyền thuyết đó là một từ ngữ chứa đầy oán niệm của dân thành phố……” ? Mười lăm tháng giêng? Tiết Nguyên Tiêu Đại Bàn:“Đó là ngày đám cẩu nam nữ đi dạo hội chùa, xem hoa đăng, đoán đố đèn, ăn tết nguyên tiêu, liếc mắt đưa tình, dụ dỗ tán tỉnh nhau.” Silly:“Hình như nó còn oán hận ngày này hơn……” Lanka:“Suỵt, đừng nói, nghe nói các cô gái Địa Cầu không có duyên với đàn ông đều rất là u oán.” ……………………… Tôi là đường phân phân cách đồng chí Đại Bàn đau buồn vì mười tám năm rồi vẫn không có người theo đuổi……………………… Lời kết: Thân vương Ventrue:“ Nói cho ta nghe về những thứ ngươi muốn ăn trong ngày tết một chút đi.” Đại Bàn:“Không phải mọi người không thích nghe sao?” Ventrue, mỉm cười mê người:“Nhưng khi ngươi nói về việc này thì biểu tình vui vẻ nhất, ngươi rất hoài niệm phải không? Muốn kể thì kể đi.” Đại Bàn, cảm động không thôi,“Ưà, vậy chúng ta nói về bánh trẻo(3) đi!” Ventrue:“Bánh trẻo là cái gì?” Đại Bàn:“Mài nhỏ lúa mạch trộn với nước làm thành lớp da bên ngoài, bên trong là thịt xay để làm nhân.” Ventrue:“À, xác thực vật bằm nhỏ bọc xác động vật bằm nhỏ.” Đại Bàn:“………… Đúng vậy.” ……………………Tôi là đường phân cách xin đừng hoài nghi, truyện này thật sự là Ngôn Tình………………………. Hai người cứ thế nắm tay nói chuyện hăng say, bong bóng màu hồng dần tan đi lộ ra bóng hai người dần dần đi xa,chúng ta trở lại bên kia đại sảnh. Lúc này đồng chí Brujah, khó khăn lắm mới hạ quyết tâm, xoay người muốn đi tìm bạn học Đại Bàn nói chuyện phiếm, nhưng mà…… Lanka, thờ ở chỉnh sửa móng tay sắc bén,“Đã sớm bị ngài Ventrue lôi đi rồi.” Brujah, trầm giọng:“Từ khi nào……” Lanka:“Ngay lúc ngài nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ làm mặt lạnh lùng, nội tâm mâu thuẫn ‘Aiii ~ ta rốt cuộc có nên vứt bỏ sĩ diện đi theo nó nói chuyện không, nhưng làm đàn ông mà quá chủ động thì rất là mất mặt nhưng mà đáng giận a mùi vị thật thơm nghe thấy rất muốn đứng sát vào một chút nhưng đứng gần quá ta khẳng định sẽ nhịn không được há miệng cắn nó, tốt xấu gì hiện tại nó và thân vương Ventrue cũng đang có khế ước, vi phạm quy chế trái với nguyên tắc làm người của ta nhưng cứ như vậy như vậy cũng không ổn a a. Mặc kệ trước tiên cứ kéo nó đến chỗ không có người rồi nói sau……’.” Brujah :“……” “Cái gì? Tôi thật sự nói trúng rồi?” Lanka ôm trán,“Làm ơn, giành phụ nữ cũng giống như giành ăn, phải biết nói ngọt, nhanh tay, da mặt dày! So với thân vương, ngài kém xa ……” Vì thế, tướng quân Brujah ra tay chậm chạp, Một mình cô đơn trèo lên Hắc Long, Chậm rãi bay về hướng biên cảnh, U buồn , Cho đến khi biến thành một cụm mây đen nho nhỏ…… Khụ, tướng quân, sang năm ngài hãy cố lên nhé! – Ngoại truyện chúc mừng năm mới end- Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Kỳ thật phần phong tục tết âm lịch ngoại truyện phía trên đề cập đến dân tộc trời Nam biển bắc đều có, trong hiện thực đương nhiên có chút khác biệt nho nhỏ, ví dụ như ngày mồng tám tháng chạp ở quê tôi sẽ không ăn cháo, mà đi ngâm tỏi, đợi đến ba mươi tết ăn bánh trẻo thì lấy ra dùng ~ Thôi, tóm lại, chút mọi người khắp trời Nam biển Bắc ~ năm hổ cát tường



