nào đó đang ngồi thẳng tắp trên sô pha lật xem báo cáo quân sự! Cao Đại Bàn ão não…… Hành động này nghĩa là gì? Cố ý sĩ diện à?[ Không phải đâu, đại khái là đang muốn tìm lại cảm giác chân thật……'> Lắc lắc đầu, hăng hái tiến lên cởi áo tắm đang bốc hơi nóng, trần truồng tiến vào trong chăn. Dưới ánh mắt sáng quắc của người đàn ông ngồi trên sô pha không được tự nhiên điều chỉnh tư thế mấy lần, đồng chí Cao Đại Bàn hít sâu một hơi, cảm thấy mình kỳ thật vẫn rất khẩn trương. Nhưng muốn che mắt đối thủ, trước tiên phải dỗ ngon dỗ ngọt đối phương, không bỏ chút vốn ra e là không được. “Khụ, này, anh đang xem cái gì vây?” Trong lúc khẩn trương buột miệng hỏi. “Báo cáo quân sự từ tiền phương…… vân vân…..”. Miễn cưỡng áp lực bản thân, trả lời lung tung. “Ồ, hay đấy, tình hình khả quan chứ?” Bồi tiếp một câu còn vớ vẩn hơn…… “…… Cũng tàm tạm”. Brujah đã không biết mình đang trả lời cái gì, trong mắt chỉ tràn ngập màu hồng phấn của làn da non mềm sau khi tắm rửa, trong mũi là mùi máu thơm lan tỏa khắp căn phòng…… “Vậy, bọn Nosferatu còn chưa đánh giặc xong sao? Hình như đã đánh lâu lắm rồi mà. Phải, phải không?” Theo bước chân mỗi lúc một gần của Brujah, người nào đó bắt đầu hối hận vì “Chiến lược tê liệt đối thủ”, bắt đầu lâm trận lùi bước muốn tìm đề tài nói chuyện….. “Đúng vậy, đã rất lâu rồi…..”. Hoàn toàn không bị quấy nhiễu, tiếp tục nhìn chằm chằm “món ăn” thơm ngon trước mắt, miệng lẩm bẩm từng bước ép sát…… “Nếu, nếu anh đi thì chắc đã mau chóng thắng trận trở về! Cái tên Nosferatu kia chẳng hiệu suất tí nào, quả nhiên anh làm tướng quân vẫn thích hợp nhất! Bọn Kolle cũng rất sùng bái anh! Còn nói anh là thiên tài cầm quân mười vạn năm khó gặp của đế quốc! Anh xem, ở Địa Cầu từ hình dung thường là trăm năm khó gặp đổi thành quỷ hút máu liền trở thành mười vạn năm rồi. Sự chênh lệch văn hóa trong vũ trụ lớn thật đó Aha ha ha…..”. Người nào đó, đã khẩn trương đến mức không biết mình đang nói gì = =…… Mà Brujah nghe xong câu này đột nhiên an tĩnh lại. Anh ta yên lặng ngồi xuống bên giường Đại Bàn, cúi đầu trầm mặc thật lâu mới thấp giọng nói:“Có phải thiên tài hay không đều không quan trọng. Nhưng trong một vạn năm chiến tranh này, Huyết tộc đã tổn hao quá nhiều. Mỗi một chiến dịch đều có thống soái chết đi, tướng lãnh có thể dùng thật sự đã không nhiều lắm…… Em nói trận này đánh thật lâu, đúng vậy, đúng là rất lâu …..”. Cao Đại Bàn rất ít khi nhìn thấy anh ta buồn bã như vậy nên cũng im lặng theo, yên lặng nghe anh ta nói. Brujah thở dài:“Nếu trước đây, lúc Gangrel, Lavros, Lilith còn sống thì có thể phái bất cứ người nào đến tiền tuyến hỗ trợ chỉ huy. Mà tướng lãnh ở tiền tuyến cũng không phải tác chiến một mình. Ít nhất sau lưng luôn có đồng đội…… Nếu bọn họ còn sống, chiến dịch này tuyệt đối sẽ không đánh lâu đến vậy…..”. Đưa tay đặt báo cáo lên đầu giường, Brujah nhẹ giọng nói với cô:“Em nói nếu tôi đi sẽ nhanh chóng thắng trận trở về. Kỳ thật tôi cũng thấy vậy”. Cao Đại Bàn ngớ người…… Đại ca à, anh tự sướng quá rồi thì phải? Khóe miệng Brujah nhẹ nhàng nhếch lên:“Nhưng tôi đã không còn cơ hội nữa“. Biểu tình miễn cưỡng có thể gọi là mỉm cười này tràn ngập chua sót, khiến Cao Đại Bàn không khỏi sửng sốt. A, đúng rồi, anh ta là người cuối cùng trong bộ tộc, một khi anh ta chết thì coi như diệt tộc. Thân là một tướng quân, anh ta lại vĩnh viễn không thể ra chiến trường…… Đột nhiên cô cảm thấy anh ta cũng rất đáng thương. “Nhưng nếu anh có con rồi thì khác, đúng không?” Cô nhẹ giọng nói, dõi theo ánh mắt Brujah,“Cho nên tôi là hi vọng cuối cùng của anh, phải không?” Anh ta nhìn cô, cũng nhẹ giọng đáp:“Không, em là hi vọng cuối cùng của cả Huyết tộc”. Cao Đại Bàn hơi chấn động! Lần đầu tiên cô ý thức được, cô bé Tiểu Tiểu vẫn luôn rối rắm giữa tình yêu kết hôn sinh con, theo đuổi những niềm hạnh phúc nho nhỏ bình thường, từ một góc độ nào đó mà nói là vô cùng ích kỷ . Cô chỉ sống trong thế giới của mình, chỉ chú ý tình yêu của một mình mình. Mà cái đối phương để ý là sự trường tồn của gia tộc, tương lai của cả một tinh cầu, tồn vong của cả một chủng tộc. Sánh với những điều đó, không hiểu sao Cao Đại Bàn lại cảm thấy mình thật nhỏ bé. Kỳ thật cẩn thận ngẫm lại, Ventrue mang theo “hy vọng của cả Huyết tộc” cao bay xa chạy cũng rất là ích kỷ. Đối vơi Huyết tộc, Ventrue không có lòng son dạ sắt, nhiệt tình yêu nước thương dân như Brujah. Có lẽ sau nhiều ngàn năm thờ ơ lạnh nhạt, nhìn thấu quy luật của sự sống và cái chết, Ventrue đã không còn muốn giao tranh hay thay đổi nữa, chỉ uể oải tìm chút chuyện mình cảm thấy hứng thú để tiêu phí thời gian, đốt cháy sinh mệnh vĩnh viễn không có điểm kết thúc này…… Cũng chẳng biết có phải trí nhớ đặc biệt đó đã bào mòn nhiệt tình, hun đúc sự lạnh lùng từ trong tiềm thức của anh ta hay không. Cao Đại Bàn thở dài, vươn tay chủ động ôm lấy Brujah, chậm rãi tiến sát vào trong lòng anh ta, thấp giọng nói:“Đến làm đi”. Người đàn ông chấn động…… Cô tựa vào trước ngực anh ta tiếp tục nói:“Tôi sẽ thuận lợi sinh đứa bé này ra. Sau đó, tôi hứa nhất định sẽ cho anh một đứa con. Nhưng tôi có một yêu cầu: Sau đó tôi anh muốn thả tôi đi. Tôi chỉ là một người bình thường, không có giác ngộ cao đến vậy. Tôi không thể trơ mắt nhìn các anh diệt tộc, nhưng bản thân mình vẫn quan trọng hơn”. Cô ngửa đầu nhẹ nhàng hôn môi dưới của anh ta,“Cho nên tôi sẽ cho anh một đứa con, chỉ một đứa mà thôi”. Brujah im lặng tiếp nhận nụ hôn nhẹ như lông chim phất qua này, sau đó nâng tay lênh, chậm rãi, kiên định đẩy cô ra! “Vậy là sao? Thương hại tôi à?” Cao Đại Bàn bị cự tuyệt hoàn toàn sửng sốt,“…… Cái gì?” Brujah đứng lên, ánh mắt thay đổi liên tục nhìn xuống cô trong chốc lát. Cuối cùng lạnh nhạt kéo chăn qua đắp lên người cô, thản nhiên nói:“Tôi không cần sự bố thí của em. Cũng không tính thả em đi. Nếu em vẫn chưa sẵn sàng ở lại, tôi có thể chờ. Dù bao lâu tôi vẫn chờ. Nhưng nếu em thương hại bố thí cho tôi thì tôi không cần”. Anh ta nói xong, liền không quay đầu lại mà bỏ đi mất. Cao Đại Bàn ngồi nguyên tại chỗ, thật lâu sau mới thở dài,“Ai, thánh mẫu đúng là rất khó làm….”. Cúi đầu nhìn huy chương Thánh Huyết tộc lấy từ trên ngực đối phương xuống đặt trên ra trải giường, Cao Đại Bàn nhức đầu…… Ừm, giấy thông hành vượt qua bộ chỉ huy trung ương đã vào tay ~ …………………… Thời gian trở lại một giờ trước. Brujah cũng không phát hiện trong đống huy chương lủng lẳng trên quân trang thiếu mất một cái, vừa mới nhận được tin mừng Nosferatu thắng trận thì cùng thời khắc đó: Cao Đại Bàn đang khoác áo choàng, ngồi trước quầy bar trong quán rượu, nhìn chằm chằm đồng hồ trên tường, yên lặng chờ nó đổ chuông. Câu Ventrue nói với cô trước khi bị hành hình, bởi vì đề phòng bị những người khác nghe thấy, nên nói rất nhỏ, ngôn từ bí ẩn như một đoạn thơ. Dựa vào chỉ số thông minh của người bình thường, đồng chí Đại Bàn phải cần chút thời gian cẩn thận suy nghĩ mới hiểu ra hàm nghĩa của câu nói kia. Anh ta nói:“Chìa khóa mở cửa tòa thành nơi người đẹp ngủ ở sâu trong vũ trụ, tại nơi cất chứa kỷ niệm tình yêu”. “Người đẹp ngủ” là câu chuyện cô kể cho anh ta khi còn ở nhà Old, lúc này dùng nó so sánh với Ventrue bị ép ngủ say cũng rất thích hợp”. Chìa khóa mở cổng thành”chắc là chỉ chiếc chìa khóa mở của thánh địa? Nói đến mới nhớ lâu rồi không nhìn thấy đồng bạc Thất cho đâu nữa, phỏng chừng đã bị Ventrue cất rồi, nhưng mà cất ở đâu chứ?“Sâu trong vũ trụ, tại nơi cất chứa kỷ niệm tình yêu” Cao Đại Bàn suy nghĩ rất lâu mới nghĩ ra, những lời này đại khái là ám chỉ đến hòm thư bọn họ thuê tại hành tinh Mail trong chuyến lữ trình. Như vậy cái chìa khóa chắc là ở đó rồi? Mật mã xác thực hòm thư kia chỉ có mình cô biết, giấu ở đó đúng là an toàn không sơ hở gì. Nhưng mà từ lúc đó Ventrue đã chuẩn bị đường lui rồi sao? Anh ta thật đáng sợ…… Ừm, mặc kệ thế nào, cứ lấy về cái đã. Chiến hạm vận tải quân dụng của Huyết tộc mỗi ngày đều đi tới đi lui giữa căn cứ hậu phương và tiền phương đang chiếm lĩnh. Tàu tới hành tinh Mail cũng không nhiều, nhưng thỉnh thoảng cũng có. Lần trước Cao Đại Bàn đi theo Kolle chạy loanh quanh trong tổng bộ chỉ huy đã lặng lẽ ghi nhớ lịch bay AmmonRah – Mail. Mà khuya hôm nay, một giờ sau, sẽ có phi thuyền vũ trụ xuất phát đến đó. Cao Đại Bàn kiên nhẫn chờ, đồng thời yên lặng nhớ lại chỗ đăng ký chuyến bay và bản đồ cả bộ chỉ huy trong lòng. Theo lời Kolle nói, thời gian nghỉ ngơi của quân đội bắt đầu sau khi mặt trời lặn. Lúc này đa số binh lính sẽ đến quán rượu giết thời gian, sau khi thay ca đến uống hai ly mới quay lại khoang thuyền hôn mê tập thể Kolle từng đề cập để ngủ. Mà trên đường tới đó sẽ đi ngang qua trạm đăng ký. Cho nên tới giờ cô chỉ cần đi theo đám binh lính say khướt , sẽ không sẽ khiến ai chú ý. Về phần lên thuyền, dựa vào huy chương quý tộc cô lấy được, nhân viên điều khiển nhất định sẽ sắp xếp cho cô một khoang thuyền hôn mê không tệ lắm. Trên tuyến đường đến hành tinh Mail thường xuyên có gió lốc nguy hiểm, một khi xuất phát sẽ rất khó liên lạc với tổng bộ. Đối với cô mà nói, điều này càng an toàn hơn. Rất vừa lòng với kế hoạch và sự chuẩn bị của mình, Cao Đại Bàn thỏa mãn uống một ngụm rượu thuốc. Vị rượu tràn ngập mùi thơm ngát của thực vật khiến cô rất thích. Đây là loại rượu thuốc bổ máu do Guna đề cử, rất thích hợp cho phụ nữ có thai uống. Nhưng Cao Đại Bàn không ngờ rượu trái cây tác dụng chậm nhưng rất mãnh liệt, tới mức khiến tầm mắt cô hơi mờ đi. Thậm chí có một loại ảo giác như chủ quán đang nhìn chằm chằm vào cô…… Đáng tiếc, đó không phải ảo giác của Cao Đại Bàn. Kỳ thật từ khi cô bước chân vào quán bar này, chủ quán đã âm thầm quan sát. Tại chốn xô bồ đầy binh lính cấp thấp thiếu giáo dục và đám phụ nữ hành nghề mua vui này, nhất cử nhất động của cô đều phi thường chói mắt. Mà chủ quán rượu lại trùng hợp là một nghề nghiệp có ánh mắt nhìn người rất sắc bén và phong phú. Theo nhận xét của chủ quán, cô gái tận lực khiến mình trông bình thường này, lúc ngồi xuống tư thế tiêu chuẩn lưng thẳng tắp, hai chân nhã nhặn khép lại hơi nghiêng qua một bên, hai tay luôn ngoan ngoãn đặt trên đầu gối. Mở miệng là tiếng phổ thông tiêu chuẩn đế đô, lúc lấy rượu sẽ nói với chủ quán “Xin mời” và “Cám ơn”. Trên người không có mùi hương thấp kém nào, mái tóc màu đen mềm mại sạch sẽ, mùi dầu gội phát ra hoàn toàn không phải loại tiêu chuẩn của quân đội. Lúc uống rượu mỗi một ngụm đều khống chế vừa đúng, tuyệt đối không phát ra tiếng động thô lỗ cũng sẽ không để văng chút bọt nào. Lúc buông ly cẩn thận dùng ngón tay đỡ nhẹ, động tác tao nhã, không phát ra tiếng động…… Hoàn toàn giống như là một quý tộc đã được giáo dục lễ nghi hết sức nghiêm khắc

